Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc.
“Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.”
Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi:
“Chúng mày nói mà không biết ngượng à?”
“Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?”
Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết ch/ặt lòng bàn tay.
Cậu ấy không biết…
Tôi thật sự có thể sinh con.
Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang th/ai.
Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn.
“Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!”
Tôi cười khổ:
“Được, nhất định rồi.”
Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro.
Tôi không nói cho bất kỳ ai biết.
Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.