Tôi định ngủ với vị tổng tài lạnh lùng, nhưng lại phát hiện anh ta chỉ “đinh lển” được ba giây.
Tôi cứ tưởng đó là vấn đề thường gặp ở trai tân, cho đến khi nhìn thấy dòng bình luận:
【“Đại pháp khí” của công chính là đ/ộc quyền của bảo bối thụ, loại thụ pháo hôi như ngươi không xứng dùng~】
【Sau này thụ pháo hôi còn mặt dày thử cả th/uốc kí/ch th/ích, nhưng đều thất bại đó.】
【Nhưng cũng vì chuyện này mà công ngày càng trở nên tự ti, nhìn mà tôi đ/au lòng quá hu hu hu...】
【đ/au lòng cho công +1. Một đại công mạnh mẽ hoàn hảo như vậy lại bị thụ pháo hôi làm cho ám ảnh tâm lý.】
【Ai bảo cơ thể của công chỉ chịu “nhận chủ” với bảo bối thụ chứ? Đây chính là chiếc “khóa tri/nh ti/ết” vô hình mà tác giả cài cho công đó, hihi.】
Tôi cạn lời.
Ngày hôm sau, tôi chủ động đề nghị chia tay.
Tôi cứ nghĩ từ nay cầu ai người ấy đi, đường ai người ấy bước.
Nào ngờ trên đường đến khách sạn cùng gã bạn thân, tôi lại bị người ta đá/nh ngất.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã bị xích sắt trói vào đầu giường.
Một người nào đó đỏ hoe mắt, tiến lại gần tôi:
“Cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Anh có thể uống th/uốc, anh nhất định làm được...”