Trần Khước Chi là bạn cùng phòng của tôi, nhưng anh ấy là một Alpha cao quý.
Còn tôi chỉ là một Beta tầm thường, đần độn ở tầng lớp thấp nhất.
Dù chung sống dưới một mái nhà, giữa chúng tôi chưa từng có lấy một lần trò chuyện.
Cho đến một ngày, tôi vô tình bắt gặp cảnh anh bị một Omega dụ dỗ, phát tình sớm ngoài ý muốn.
Trời đất quay cuồ/ng, trong khoảnh khắc hỗn lo/ạn ấy, tôi bị anh ôm lấy, đặt ngồi lên bồn rửa tay.
Giọng anh lạnh lẽo đến rợn người, hỏi:
“Cậu đã thấy gì?”
Tôi h/oảng s/ợ lắc đầu.
Anh lại nhếch môi, đưa tay giữ ch/ặt tuyến thể của tôi một cách đầy á/c ý:
“Beta… thật sự không thể đ/á/nh dấu sao?”