Tôi mang một sự si mê bệ/nh hoạn dành cho nam thần dịu dàng của khoa Máy tính — Giang Thính Chu.
Ngày nào tôi cũng đi/ên cuồ/ng chụp tr/ộm ảnh anh ấy – đủ mọi loại ảnh khó tả, rồi gửi tin nhắn quấy rầy anh không ngừng.
Nhìn anh bất lực khuất phục trước tôi mang lại cho tôi một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Ngày hôm đó, tôi vẫn như thường lệ đến phòng gym để lén 📸.
Đột nhiên, một người từ phía sau vòng tay ôm lấy eo tôi, kéo tôi ngã vào lòng anh ta.
Anh ta ung dung chậm rãi vén khẩu trang của tôi lên, ánh mắt đầy trêu chọc nhìn tôi.
“Cuối cùng cũng bắt được em rồi, nhóc con bi/ến th/ái.”