Ôm bụng bầu bỏ trốn đã hai năm, đúng lúc này tôi lại phát hiện mình mắc b/ệnh nan y.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi quay về thành phố Tây tìm gặp cha của đứa trẻ.
Cửa vừa mở ra, không khí như đông cứng lại. Người đàn ông ấy đứng đó, cao ngạo nhìn xuống, ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo như đang nhìn một vật c//hết không hơn không kém.
"Tống Hạ, cậu im hơi lặng tiếng biến mất suốt hai năm trời, dựa vào cái gì mà nghĩ rằng tôi sẽ giúp một tên góa phụ nam không thân không thích, bị hạng chó má nào đó đá/nh dấu, lại còn sinh ra loại dã chủng này hả?"