Sau một trận say khướt, tôi dính bầu.
Nhưng lại chẳng nhớ rốt cuộc là của ai.
Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, hắn liền lộ ra vẻ mặt chán gh/ét tột cùng:
"Loại người nam không ra nam, nữ không ra nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?"
Tôi thử hỏi dò vị hôn phu, anh ta khẽ nhíu mày:
"Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi, cho dù cậu mới là thiếu gia thật của nhà họ Lục, tôi cũng chỉ thừa nhận Lục Dữ Bạch."
Tôi siết ch/ặt gấu áo, tủi hổ cúi gằm mặt xuống.
Ai ai cũng yêu thương thiếu gia giả Lục Dữ Bạch, oán trách tôi trở về tranh giành vị trí của hắn.
Đêm đến, khắp người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ được.
Đúng lúc này, Lục Dữ Bạch — kẻ vốn luôn chĩa mũi nhọn vào tôi lại gõ cửa phòng.
"Anh, có phải chân anh bị thương rồi không, em tới bôi th/uốc giúp anh này."