Năm thứ hai bị Triệu Lẫm Xuyên bắt về để chuộc tội, tôi không còn nhìn thấy gì nữa.
Anh không tin. Anh để mặc tôi lẻ loi trên đỉnh núi sau khi mặt trời lặn, ngữ khí đạm mạc buông lời: "Đừng diễn nữa, tự đi bộ về biệt thự đi."
"Nếu không kịp giờ giới nghiêm, cậu tự biết hậu quả đấy."
Thân x/á/c rơi xuống đáy vực, tôi nghe thấy tiếng Triệu Lẫm Xuyên quay trở lại tìm mình: "Ôn Dự, ra đây! Đây là cơ hội cuối cùng của cậu!"
M/áu tươi lan rực rỡ, tôi chậm rãi nhắm mắt lại. Thế nhưng Triệu Lẫm Xuyên à... Tôi chẳng còn cơ hội nào để đưa cho anh nữa rồi...