Sau khi phá sản, tôi buộc phải đi c/ầu x/in kẻ th/ù không đội trời chung của mình.
Hắn tháo chiếc vòng Phật châu trên cổ tay ra, ném thẳng vào ng/ực tôi.
"Nuốt đi, một hạt tính mười vạn."
Tôi kinh hãi không thôi, ăn gỗ á?
Nhưng nghĩ đến việc gia đình đang gánh món n/ợ chồng chất, tôi cắn răng định há miệng ngậm lấy một hạt.
Thế nhưng lại nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên:
"Tôi đâu có bảo cậu dùng miệng để ăn."
Không dùng miệng thì dùng cái gì?
Chẳng lẽ dùng mông... Đậu mớ!