Tôi là huyết mạch cuối cùng của long tộc, vũ khí bí mật đang ẩn mình giữa nhân gian.
Để tránh bị Thiên giới truy sát, tôi ngụy trang thành một sinh viên đại học bình thường, sống kín tiếng hết mức có thể.
Bạn cùng phòng lại là thiếu gia của một gia tộc tu tiên, ngày nào cũng hô hào phải đồ long chứng đạo.
Cậu ấy không biết, con rồng mà cậu ấy muốn tìm đang nằm ngay giường bên cạnh.
Đêm nào tôi cũng phải nhịn cười nghe cậu ta thao thao bất tuyệt về kế hoạch săn rồng.
“Đợi tôi tìm được con rồng đó, nhất định sẽ l/ột da rút gân nó!”
Tôi lặng lẽ xoay người, nghĩ thầm:
【Đuôi của tôi cậu còn chưa từng thấy đâu.】
Cho đến một ngày, cậu ấy uống say, loạng choạng trèo lên giường tôi.
“Thật ra tôi biết cậu là ai rồi.”
Cả người tôi lập tức cứng đờ, sát ý dâng lên.
Thế nhưng cậu ấy lại vùi đầu vào ng/ực tôi, giọng nghèn nghẹn:
“Nhưng điều tôi muốn biết hơn là… cậu có đồng ý để tôi giấu cậu cả đời không?”