Hoắc Đình Huyền mắc chứng cuồ/ng táo rất nặng, còn tôi chính là th/uốc ổn định cảm xúc của anh.
Những người xung quanh đều biết, chỉ cần có tôi ở bên thì anh sẽ không mất kiểm soát mà làm bị thương người khác.
Anh dẫn tôi bước vào vòng giao thiệp của mình, giới thiệu tôi với cha mẹ, nói với mọi người rằng tôi là người anh em tốt nhất của anh.
Nhưng anh không biết, trong lòng tôi luôn cất giấu thứ tình cảm không thể kìm nén dành cho anh.
Còn tôi thì biết rõ, anh là trai thẳng.
Vì thế sau khi tốt nghiệp đại học, tôi lặng lẽ rời đi.