Sau khi chị gái qu/a đ/ời, vì không muốn đá/nh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường.
Tôi mang th/ai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi.
Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách.
Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qu/a đ/ời trong một t/ai n/ạn, bất ngờ bình an vô sự trở về.
May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh.
Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức.
"Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."