Tôi là người song tính.
Để thỏa mãn ham muốn của bản thân, tôi bao nuôi một sinh viên nam nghèo đang bị mất trí nhớ.
Cậu sinh viên này vốn rất mạnh mẽ, chuyện chăn gối cũng rất giỏi, nhưng lại luôn thích đảo lộn trắng đen, quản thúc tôi.
“Lại đến hội sở uống rư/ợu à?”
“Hôm nay ph/ạt em chỉ được làm một lần.”
Thế nhưng khi lên giường, Giang Tố lại luôn chìm đắm trong d/ục v/ọng.
Căn bản không thể dừng lại.
Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận:
【Công chỉ vì thân thể tàn tạ của thụ pháo hôi này có thể thỏa mãn d/ục v/ọng của mình nên trong lúc mất trí nhớ mới nhận nhầm tình cảm của bản thân.】
【Thật sự không chịu nổi tên thụ pháo hôi này nữa, vậy mà lại coi Giang tổng như nô lệ để tùy ý chơi đùa?】
【Đợi Giang tổng khôi phục trí nhớ, nhớ lại chuyện mình bị coi như món đồ chơi trong thời gian mất trí nhớ, anh ấy lập tức khiến nhà họ Cố phá sản. Thụ pháo hôi phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cuối cùng chỉ có thể bị xem như phụ nữ, gả cho một ông già hơn sáu mươi tuổi để liên hôn, c/ứu vãn gia tộc đang bên bờ vực sụp đổ.】
【Bảo bối thụ vẫn luôn tìm công, nếu không phải thụ pháo hôi giấu công đi, hai người họ đã sớm thành đôi rồi.】
Lúc này, “Giang tổng” trong lời bình luận đang khàn giọng ghé sát bên tai tôi:
“Tiểu Miên, em mất tập trung rồi.”
“Em nói xem, nên ph/ạt em thế nào?”