Vừa mới quen được bạn trai không lâu, nhưng hắn lạnh nhạt quá mức, cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, nh/ốt hắn xuống tầng hầm, vừa hôn vừa cưỡi lên người hắn.
Bạn thân khuyên tôi: “Loại người xuất thân nghèo khó như thế này th/ù dai lắm. Sau này phát đạt rồi chắc chắn sẽ quay lại trả đũa cậu.”
Không phải tôi không tin, chỉ là tôi không ngờ quả báo lại đến nhanh như vậy.
Ngày hôm sau, tôi nhận được tin Bùi Dữ chính là thiếu gia thật của nhà họ Lục bị thất lạc bên ngoài.
Tôi cuống cuồ/ng xóa hết định vị và camera giám sát của hắn, rồi vội vàng chạy đến xin lỗi: “Tôi xin lỗi... Chúng ta chia tay đi. Tôi không xứng với cậu.”
Bùi Dữ liếc nhìn ly rư/ợu một cái.
Tôi lập tức hiểu ý, vội vàng tỏ vẻ lấy lòng mà tự tay đút hắn uống.
Cho đến khi đôi mắt hắn phủ một tầng sương mỏng, hai má ửng đỏ, chóp mũi cũng lấm tấm mồ hôi, hắn khẽ hé môi: “Bảo bối... Em bỏ thứ gì vào nước vậy?”
“Anh nóng quá...”
“Không phải, tôi có bỏ cái gì đâu...”