Khi tôi bị b/ắt n/ạt, chỉ có con trai riêng của bố dượng là người bảo vệ tôi.
Tôi coi em ấy là c/ứu tinh của mình, nhưng rồi tôi lại bắt gặp em đang khoác vai, cười cợt với những kẻ b/ắt n/ạt, thờ ơ nói: "Đánh mạnh vào, nhìn cái mặt nó là tao thấy gh/ê t/ởm rồi."
Tôi cười lạnh thành tiếng, em quay đầu lại, nụ cười trên môi lập tức đông cứng.
Sau này, em lại quỳ trên mảnh kính vỡ, đ/âm con d/ao vào ng/ực mình, vừa ti tiện vừa đi/ên lo/ạn: "Anh, gi*t em đi, nhưng đừng vứt bỏ em."
Đã vậy, thì em đi ch*t đi!