Tôi đã công lược nam phụ phản diện suốt mười năm.
Cuối cùng em ấy cũng trở thành một người tốt.
Tôi hoàn thành nhiệm vụ và rút lui, t/ự s*t ngay trước mặt em ấy.
Mũi d/ao đ/âm vào tim, tôi giơ tay vuốt ve gương mặt đẹp đẽ của phản diện, đọc lời thoại một cách máy móc:
"Quên anh đi…
Giang Từ, sau này sẽ có người khác đến yêu em."
Nhưng đôi mắt Giang Từ đỏ ngầu, r/un r/ẩy ôm ch/ặt lấy tôi, dùng tay bịt vết thương của tôi trong vô vọng:
"Anh không được ch*t.”
...Một mình em không sống nổi đâu.
C/ầu x/in anh..."
Sau đó, tôi cầm tiền thưởng nhiệm vụ cao ngất ngưởng quay về thế giới thực.
Tưởng đâu từ nay kê cao gối ngủ, bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Ai ngờ ba năm sau hệ thống bị chập mạch, tôi lại bị tống về trong sách.
Bởi vì mất đi tôi, phản diện cuối cùng vẫn hắc hóa.
Khóe môi em ấy ngậm ý cười, chậm rãi đeo xiềng xích lên người tôi.
"Thân ái, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau rồi.
Lần này... dù có làm m/a, em cũng sẽ ám lấy anh."