14 chương · Hoàn · 14/07/2025 22:00 · 26.44 K
Người đăng: Nhân Gian Tạp Ký
Tác giả: DN
Cập nhật đến: Chương 13, Chương 14
10 chương
Đọc ngay

An Triều Vỹ – sinh viên mới ra trường, mặt dày trời phú, EQ đỉnh cao, IQ... đủ xài. Vì một bản di chúc kỳ lạ, cậu bị ép phải làm nhân viên pha trà rót nước ở một công ty con của tập đoàn TAS mà không được để lộ thân phận thật: Chủ tịch tương lai kiêm cổ đông lớn nhất!

Điều kiện duy nhất để thừa kế: Tự thân leo lên ít nhất ba cấp bậc trong vòng một năm. Nếu bị phát hiện thân phận… Mời ra khỏi hội đồng cổ đông, không được khóc!

Thế là hành trình của ông chủ giả nghèo bắt đầu với muôn vàn tình huống dở khóc dở cười.

Bị ph/ạt vì đi muộn (do kẹt ở thang máy với sếp).

Bị ch/ửi vì làm hỏng tài liệu (thật ra là c/ứu hệ thống khỏi bị hack).

Bị gán mác “trai đẹp bất tài” (trong khi tài khoản ngân hàng 12 con số còn chưa kịp xài).

Tưởng đi làm đã đủ thảm, ai ngờ còn phải đụng độ với Phó Tổng Khương Hàn Dật - người đàn ông nổi tiếng lạnh lùng, logic hơn cả AI, gh/ét cay gh/ét đắng mấy kẻ “dựa hơi” và “giả ng/u để dễ sống”.

Khương tổng nói: “Tôi không thích mấy người bám váy quyền lực để trèo cao.”

An Triều Vỹ gật gù: “Ừm... Em hiểu. Yên tâm, em không trèo. Em là người… dựng thang.”

Cả văn phòng rối lo/ạn vì mối qu/an h/ệ ngày càng đáng ngờ giữa phó tổng và trợ lý nhỏ. Ai ngờ một ngày, khi Khương Hàn Dật nhận ra trái tim mình đã rung động...

Triều Vỹ ngồi bắt chéo chân, nhấp ngụm trà, mỉm cười: “Sếp à, bí mật này giữ cũng lâu rồi... Em thật ra là ông chủ của anh.”

Khương tổng: “... Em đùa?”

Hệ thống tài chính nội bộ: Đăng nhập quyền admin: An Triều Vỹ

Khương tổng: “... Đùa thiệt á hả?!?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0