Đêm trước ngày cưới, tôi đứng ngoài cửa phòng bao của khách sạn, tình cờ nghe thấy những lời Lương Túc Đình đang tán gẫu với bạn bè.
"Tôi chính là muốn trả th/ù cô ấy. Tôi chỉ giả vờ mê mẩn cô ấy thôi. Cậu cứ yên tâm, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi."
Giọng người bạn tràn đầy vẻ thán phục: "Không hổ là anh Đình! Thế nên chiếc nhẫn kim cương anh tặng cho cô ấy chắc là đồ giả nhỉ?"
Mặt Lương Túc Đình biến sắc, thốt lên: "Sao có thể chứ! Vợ tôi không bao giờ đeo đồ giả!"
Người bạn lại gặng hỏi: "Thế anh bảo m/ua biệt thự cho cô ấy là lừa cô ấy à?"
"Đương nhiên là lừa rồi!" Lương Túc Đình trả lời một cách đầy tự tin: "Căn tôi m/ua cho cô ấy là căn hộ cao cấp penhouse lớn ở trung tâm thành phố cơ."
Người bạn cạn lời: "Thế này mà gọi là trả th/ù cái nỗi gì?"
Giọng Lương Túc Đình đanh thép hùng h/ồn: "Năm xưa cô ấy làm nh/ục tôi, bây giờ tôi cũng phải dùng tiền để s/ỉ nh/ục lại cô ấy!"