Văn án
Nếu có ai hỏi điều gì theo tôi suốt những năm đại học...
Thì câu trả lời là: x/ấu hổ.
Từ ngày vào đại học, tôi chỉ muốn có một cuộc sống ký túc xá bình thường: học hành, ăn uống, chơi game với bạn cùng phòng.
Nhưng không hiểu vì sao...
Tôi cứ hết lần này đến lần khác rơi vào những tình huống khiến mình chỉ muốn đào cái hố chui xuống.
Bị hiểu lầm là một cặp với bạn cùng phòng.
Bị mọi người nhìn bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Bị mẹ ruột nhiệt tình "đẩy thuyền".
Còn bạn cùng phòng thì càng ngày càng kỳ lạ.
Lúc thì ôn nhu đến mức tim tôi đ/ập lo/ạn.
Lúc thì bá đạo đến mức tôi chẳng biết phải đối mặt thế nào.
Điều đ/áng s/ợ nhất là...
Tôi luôn cho rằng tất cả chỉ là hiểu lầm.
Cho đến một ngày, người ngốc nhất câu chuyện mới phát hiện...
Hóa ra chỉ có mình tôi là chưa biết cậu ấy thích tôi.
Cảnh báo: ngọt sâu răng