Mỗi khi tôi giả vờ nổi gi/ận, anh ấy liền hấp tấp chạy lại gần, cúi xuống hôn môi tôi.
Theo đúng những gì tôi đã dạy, anh ấy còn cố lấy lòng mà nói:
"A Xuyên đừng gi/ận, anh sẽ mãi mãi yêu A Xuyên."
Mãi mãi…
Tôi say mê hai chữ ấy.
Dù anh tôi chẳng hiểu thế nào là mãi mãi, cũng chẳng biết yêu là gì…
Lại càng không biết rằng giữa anh em thì không thể hôn nhau.
Bố tôi nằm liệt trên giường bệ/nh, m/ắng tôi là thằng khốn nạn, nói sau này ra đường sẽ bị người ta chỉ thẳng vào sau gáy mà ch/ửi rủa đến ch*t.
Không sao cả.
Ngay cả anh trai tôi tôi còn dám động tới, thì tôi còn sợ mấy lời đó làm gì?