Sau khi kẻ th/ù không đội trời chung của tôi phá sản, lại bị kẻ th/ù đ/á/nh g/ãy tay, tôi nhặt anh ta về nhà.
Nh/ốt vào chiếc “lồng sắt” do chính tay tôi tạo ra.
“Gi/ế/t tôi đi…”
Ánh mắt của Thẩm Từ Bạch đờ đẫn, khàn giọng nói:
“Nếu không, tôi nhất định sẽ m/ổ b/ụ/ng cậu.”
Tôi nắm lấy cổ chân anh ta, kéo ngược trở lại.
“Câu này tối nay anh nói ba lần rồi đấy.”
Tôi cúi người, ghé sát vành tai anh:
“Hay là cược thử đi, rốt cuộc là anh gi/ế/t được tôi trước… hay là học cách dùng đôi chân này để lấy lòng tôi trước?”