Tôi là cậu bạn trai thích làm màu của nam thần trường học — Lục Tư Niên.
Anh ấy lạnh lùng, ít nói, còn tôi thì cứ thích làm lo/ạn, suốt ngày đòi ôm ôm hôn hôn.
Dù ngoài mặt anh luôn tỏ vẻ miễn cưỡng, nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Lần nào cũng giày vò tôi đến mức hôm sau chẳng xuống nổi giường.
Tôi vẫn luôn nghĩ… anh chỉ là kiểu ngoài lạnh trong nóng, miệng chê nhưng thích.
Cho đến khi tôi nhìn thấy dòng bình luận trôi qua trước mắt.
【Cậu nam phụ làm màu này, thật sự tôi không rảnh xem cậu quậy nữa đâu. Không nhìn ra nam chính công mặt đầy chán gh/ét à?】
【Chẳng phải chỉ là thay nam chính công đỡ một nhát d/ao vào ngày thi đại học thôi sao? Có gì gh/ê g/ớm đâu?! Dù gì nam phụ làm màu cũng đã được tuyển thẳng rồi, căn bản chẳng mất mát gì! Cứ thích dựa vào ân tình để ép buộc nam chính công bằng đạo đức!】
【Không sao, bảo bối thụ sắp chuyển vào ký túc xá này rồi. Trúc mã dịu dàng từ trên trời rơi xuống sẽ xoa dịu trái tim bị nam phụ làm màu hànhz hạz của nam chính công!】
【Làm đi làm đi làm đi! Mỗi lần nam chính công gặp bảo bối thụ là phản ứng rõ ràng luôn, hoàn toàn khác với vẻ miễn cưỡng khi ở cạnh nam phụ làm màu! Tôi thích kiểu đối xử khác biệt này!】
Tôi càng đọc, lòng càng lạnh.
Tôi đẩy cái đầu đang vùi trước ng/ực mình của Lục Tư Niên ra.
“Chia tay đi.”