Là một thiếu gia giả của gia đình hào môn, tôi trọng sinh rồi.
Kiếp trước, tôi ngốc nghếch cho rằng 20 năm công ơn nuôi dưỡng có thể vượt qua cả huyết thống ruột th!t, thế là tôi liên tục khiêu khích, h/ãm h/ại thiếu gia thật.
Cuối cùng, tôi bị đuổi ra khỏi nhà, đổ b/ệnh rồi cô đ/ộc ch*t đi ở một làng chài nhỏ.
Kiếp này, tôi thề sẽ tự nhận thức rõ thân phận của mình, chăm sóc tốt cho bản thân, cố gắng sống yên ổn đến cuối đời.
Căn phòng đẹp nhất phải nhường cho Hoắc Cảnh, chiếc siêu xe ngầu nhất phải nhường cho Hoắc Cảnh, món đồ cổ mà ông nội để lại cho tôi cũng phải nhường cho Hoắc Cảnh...
Tôi đã dùng hết số tiền tiết kiệm nhỏ nhoi của mình rồi.
Thế nhưng, Hoắc Cảnh vẫn không thấy thỏa mãn.
Tôi bĩu môi, dùng đũa chọc vào thức ăn trong đĩa: "Thế... Cái đùi gà to nhất này cũng nhường cho anh luôn, được chưa?"
Hoắc Cảnh thản nhiên đón lấy cái đùi gà mà tôi đã gặm mất một miếng, nói: "Tất cả mọi thứ trong nhà này đều là của anh."
"Bao gồm cả em."
"Hiểu chưa?"