Năm năm không gặp, tình cờ tương ngộ trong buổi họp lớp.
Tất cả mọi người đều trở nên khéo léo và trần tục, chỉ có Thẩm T/ự v*n giữ dáng vẻ lạnh lùng như năm nào.
Mọi người hùa nhau trêu chọc: "Năm đó Lâm Du theo đuổi cậu lâu như vậy, sao bây giờ lại chẳng nói với nhau câu nào?"
Tôi mỉm cười nói đỡ, vờ như đã buông bỏ từ lâu.
Trên bàn tiệc có người nói đùa, bảo rằng năm đó Thẩm Tự phiền nhất là việc Lâm Du ngày nào cũng bám lấy cậu ấy.
Tim tôi thắt lại, nhưng vẫn cười hùa theo như một thói quen.
Thế nhưng vào lúc đêm khuya tàn tiệc, không một ai nhìn thấy…
Thẩm Tự vốn dĩ lạnh lùng lại kéo gi/ật cổ tay tôi, giọng nói khàn đi.
"Tôi chưa bao giờ thấy phiền vì cậu. Chưa bao giờ."