Em trai tôi sinh năm 2003, nhỏ hơn tôi bảy tuổi.
Lúc vừa chào đời, thằng bé trông rất x/ấu. Nhưng dần dần theo thời gian, da nó trở nên trắng trẻo mềm mại, đôi mắt to chớp chớp, nhìn cũng có chút đáng yêu.
Khi em tôi lên ba, có một ngày tôi tan học về nhà, thấy sắc mặt của bố tôi và dì Vương không được tốt. Em trai tôi thì ngồi một mình dưới đất, không biết đang chơi gì đó, chắc là mấy món đồ chơi nhỏ.
Bữa tối, bố nấu cho tôi bát mì gói mà tôi thích ăn, còn đút cho em trai ít trứng hấp. Nhưng bố và dì Vương lại không ăn gì.
Tối trước khi đi ngủ, tôi áp tai ngoài cửa phòng ngủ của họ, lén nghe được lý do khiến họ ủ rũ suốt cả ngày.
Em trai tôi bị bệ/nh.
Từ sau đó, tôi bắt đầu âm thầm chú ý đến tình trạng của em. Phát hiện ra ngoài việc không thích nói chuyện, thích chơi một mình, thì nó cũng chẳng khác gì những đứa trẻ bình thường.
Tôi không biết nó mắc bệ/nh gì.
Dù em trai tôi dường như chẳng hứng thú với nhiều thứ, chẳng hạn như phim hoạt hình trên tivi hay những món ăn vặt ngon lành, nhưng mỗi lần nghe tôi gọi tên, nó đều ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi đưa tay ôm nó, nó cũng không phản kháng, chỉ lặng lẽ ôm lấy vai tôi, ngoan ngoãn ngồi trên đùi tôi.
Lần đầu tiên bố mẹ thấy em trai đáp lại lời tôi, họ đều rất kinh ngạc.
Khi ấy tôi còn có chút tự hào, vì em trai dường như chỉ thích mình tôi.
Sau này tôi mới biết, hóa ra ngay từ đầu, mọi chuyện đã sớm có dấu hiệu rồi.