Lần đầu tiên tôi nghe thấy người ch*t nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo.
Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người.
“Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.”
Lòng heo được c/ắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị.
Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc:
“Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.”
Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.
Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm:
“Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?”
Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt.
Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng.
“Đừng vội nói ra.”
“Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”