Tôi nh/ốt Giang Đình Chu trong biệt thự đã ba tháng.
Cậu ấy ngày càng ít nói.
Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật mã cửa mỗi ngày đổi một lần.
Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay.
Tôi dịu giọng dỗ dành:
“Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa cậu ra vườn đi dạo nhé?”
Cậu không ngẩng đầu, chỉ rất khẽ hỏi:
“Thẩm Tử Việt, đến bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?”
Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu—
Trước mắt bỗng hiện lên một dòng chữ.
【Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.】
【Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu nuốt th/uốc.】
【Thẩm Tử Việt ôm x/á/c cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Người là do chính anh ta ép ch*t.】
Tay tôi khựng giữa không trung.
Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên.
Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu—
Rồi đột nhiên quay người, lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra.
“Cậu đi đi.”
Giang Đình Chu sững sờ.
Tôi viết mật mã cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu.
“Sau này tôi sẽ không tìm cậu nữa.”
Có lẽ là do tôi nhìn nhầm.
Khóe mắt người đàn ông kia dường như hơi đỏ lên vài phần.