Thẩm Ứng có một con chó, một con chó vừa ngoan ngoãn, vừa thạo việc, lại tuyệt đối trung thành.
Giản Nha sẽ luôn yêu tiên sinh, dù cậu biết rõ trái tim tiên sinh sẽ chẳng bao giờ có chỗ cho mình.
Về sau, Thẩm Ứng phát hiện mình đã thực sự yêu con chó mà anh từng tùy hứng nhặt về năm xưa. Nhưng trớ trêu thay, anh lại chẳng hiểu vì sao cậu không còn tin anh nữa.
Không, có lẽ thâm tâm anh vốn đã tường tận lý do.
Vào khoảnh khắc con người ta bắt đầu khát khao tình cảm, cán cân trong lòng đã chẳng còn giữ được sự cân bằng.
Một con chó trung thành có thể yêu bạn vô điều kiện.
Nhưng nếu một ngày, nó chợt nhận ra và tỉnh mộng thì sao?
Kẻ bị thuần hóa giờ đây không còn chỉ là một con chó đơn thuần.
Vậy thì—
Rốt cuộc là ai đã thuần phục được ai?