Sau khi em trai ruột được nhận về nhà, thiếu gia giả liền nói rằng cậu sẽ “hắc hóa” trở thành phản diện.
Tôi bất lực gõ cửa:
“Tổ tông, tại sao lại muốn hắc hóa vậy?”
Cậu ta vừa khóc vừa gào lên:
“Bởi vì tôi là giả, các người sẽ không còn yêu tôi nữa!”
Tôi bưng khay đồ ăn trong tay:
“Ăn xong rồi hãy hắc hóa được không? Mẹ hầm canh cho em, ba trộn salad, em trai mới thì m/ua cho em món ngọt.”
Cánh cửa hé ra một khe nhỏ, lộ ra gương mặt khóc đỏ bừng:
“Thế còn anh? Anh định làm gì?”
Tôi nhân cơ hội chen vào phòng, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe mắt đỏ hoe ấy:
“Anh thì.
Em không biết anh đã nhẫn nhịn bao lâu rồi đâu, em trai.”