Cuốn nhật ký của tôi đã bị người khác lôi ra.
Bên trong dày đặc chữ, toàn bộ đều là tên Tống Chiêu.
Có kẻ khoa trương hét lớn:
“Đậu má, Tống Chiêu, thế mà Sở Hà thích cậu kìa! Hai người còn ở chung ký túc xá nữa, không chừng cậu ta còn lén chụp tr/ộm cậu rồi đem ra tưởng tượng bậy bạ nữa đó chứ.”
Sắc mặt Tống Chiêu trở nên vô cùng khó coi:
“Cút! Gh/ê t/ởm ch*t đi được.”
Ngay sau đó, cậu ta bước tới trước mặt tôi, vẻ mặt đầy chán gh/ét, chìa tay ra:
“Đưa điện thoại đây.”