Năm thứ ba biến thành zombie, tôi vẫn không quen ăn thịt người.
Mỗi ngày, tôi hòa mình vào bầy zombie gào thét oàng oạc, nhưng thực chất lại lẻn vào siêu thị bỏ hoang để ăn vụng bánh ngọt.
Một ngày nọ, tôi đang cúi người sau kệ hàng chăm chú gặm gặm gặm thì một nòng sú/ng lạnh lẽo đột ngột chĩa vào tôi, “Cô zombie kia, hình như cô vừa gặm trúng mông tôi rồi.”
Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên, nhưng lại đối diện với một đôi mắt đen quen thuộc.
Tiêu đời rồi! Không ngờ gặm trúng cố nhân.
Trần Gia Tranh - hot boy học đường mà tôi thầm yêu khi còn sống, đang nhìn tôi với vẻ nửa cười nửa không.