Vừa l/ột sạch đồ của trúc mã xong, tôi đã thấy trên không trung hiện lên mấy dòng bình luận biết… ch/ửi người.
【Nữ phụ đ/ộc á/c tránh xa nam chính ra! Nam chính tuy chưa nhận rõ lòng mình, còn tự làm mình tổn thương, nhưng anh ta đã yêu nữ chính rồi! Chỉ vì lần bốc đồng trước đó mà anh ta tự cho mình bẩn thỉu, trở nên tự ti, nh.ạy cả.m, suýt chút nữa thì lỡ mất nữ chính!】
【Cũng may nữ phụ sẽ phải trả giá. Đợi nam chính vì yêu mà hắc hóa xong, việc đầu tiên là tống nữ phụ vào bệ/nh viện t/âm th/ần, hành hạ đến ch*t, rồi mới yên tâm ở bên nữ chính.】
【Nam chính kiểu tự giữ mình, chuẩn mực nam đức thế này, ngọt ch*t người luôn!】
Tôi thì không muốn vậy.
Tôi nghi hoặc, siết ch/ặt lấy “chàng trai tinh thần” đang nằm trong tay.
Được thôi, vậy thì đổi người.
Tôi buông trúc mã ra, xoay người bước sang phòng tổng thống bên cạnh.
Bình luận lập tức n/ổ tung.
【Cô ta đi/ên rồi à? Dám leo giường vị đại lão đi/ên kia sao? Đại lão gh/ét phụ nữ đấy! Leo giường thất bại là bị ném thẳng vào bệ/nh viện t/âm th/ần đó, chẳng phải một hai vụ đâu!】
1