Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng.
Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh.
Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện.
Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn.
Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt."
Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi."
Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi.
Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký.
Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi:
"Vợ tôi dạo này đang mang th/ai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."