Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi quay lại trường dọn dẹp đồ đạc thì phát hiện trên bàn mình có một cuốn nhật ký.
Cuốn nhật ký không phải của tôi nhưng lại viết tên tôi, một cuốn sổ dày cộp cất giấu cả một thời thanh xuân, là nhật ký của một người con trai đã thầm mến tôi suốt ba năm trời.
Ở độ tuổi mười bảy rực rỡ và phóng khoáng ấy, trong những năm tháng thanh xuân mà tôi luôn tự cho là mờ nhạt và kém cỏi của mình, hóa ra cũng có một người thích tôi đến thế.