Bạn cùng phòng lạnh lùng của tôi là một kẻ tiêu chuẩn kép.
Cậu ấy mắc chứng sạch sẽ quá mức, vậy mà ngày nào cũng tự tay giặt quần áo bẩn cho tôi.
Không cho người khác đụng vào giường của mình, lại dung túng để tôi lăn lộn trên đó.
Tôi cứ tưởng hai đứa đang âm thầm thích nhau, nên cố nén x/ấu hổ đi tỏ tình.
Nhưng Tống Yến Châu lại sững người:
"Tớ là trai thẳng, chẳng phải hai chúng ta chỉ là anh em tốt thôi sao?"
Tôi thấy mất mặt, lặng lẽ tránh xa cậu ấy.
Không còn ăn cơm cậu ấy mang về cho nữa.
Cũng không ngủ trên giường của cậu ấy.
Khi cậu ấy muốn chăm sóc tôi như trước, tôi đều tuyệt tình từ chối.
Cho đến một ngày, tôi đi chơi với đứa em họ cả ngày trời, tận khuya mới về đến ký túc xá thì bị cậu ấy chặn ngay góc tường.
Gương mặt đẹp trai đầy vẻ gh/en t/uông, giọng nói mang theo sự van nài:
"Xin cậu, đừng ở bên thằng tóc vàng đưa cậu về nữa."
"Bảo bối, cậu không thể không cần tớ. Tớ đã ở bên cậu từ năm mười tám tuổi rồi, cậu chỉ có thể là của tớ."