Lúc cậu học sinh được nhà tôi tài trợ đang bóp chân cho tôi thì nhân vật thụ chính xông vào.
Vừa mở miệng đã nói:
“Lạc Sinh chỉ là học sinh được nhà cậu tài trợ thôi, không phải chó của cậu!”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì trước mắt đã xuất hiện hàng chữ chạy ngang.
【Nam phụ đ/ộc á/c ỷ vào chuyện tài trợ mà tha hồ b/ắt n/ạt công chính, hết bóp chân lại giặt quần l/ót, mày tưởng mình còn kiêu được bao lâu? Chờ đến lúc công chính nắm quyền trong tay, kẻ đầu tiên tan cửa nát nhà chính là tên nam phụ đ/ộc á/c này!】
【Công chính đang ở đáy cuộc đời gặp được thụ mặt trời nhỏ, hai đứa trẻ cùng ở tầng lớp thấp nhất sưởi ấm cho nhau, hu hu hu, hay hai người làm luôn đi, tôi muốn xem cảnh trực tiếp cơ.】
【Thụ bảo bối yếu ớt thế này, mấy người nói công chính một đêm tám lần, cậu ấy chịu nổi không vậy?】
Tôi đ/ộc á/c?
Mỗi tháng tôi bỏ ra hai trăm nghìn tệ nuôi hắn, tôi mà đ/ộc á/c?
Ha, nếu đã không tình nguyện như vậy thì tôi cũng chẳng ép.
Dù sao… cũng đâu phải ai cũng xứng làm chó cho thiếu gia ông đây.