Lý Duật là cậu học sinh nghèo tôi từng tài trợ.
Sau khi phát hiện cậu dùng bộ đồ ngủ của tôi để tự giải quyết nhu cầu, tôi lập tức xin công ty điều động ra nước ngoài.
Chàng trai trắng trẻo, thanh tú ôm lấy ống quần tôi, khóc đến thảm hại:
“Anh, em đảm bảo sẽ không làm chuyện đó nữa…”
“Đừng gh/ét em, đừng bỏ em…”
Tôi tà/n nh/ẫn rút tay rời đi.
Một đi là tám năm.
Gặp lại lần nữa, cậu thiếu niên năm nào l/ột x/á/c thành tân quý công nghệ.
Tôi nâng ly rư/ợu, nở nụ cười lấy lòng:
“Lý tổng, chuyện hợp tác kỹ thuật, có thể bàn lại được không?”
Lý Duật chậm rãi xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út:
“Bây giờ anh đang c/ầu x/in tôi sao?”
“Vậy anh hẳn biết… c/ầu x/in thế nào chứ?”