Vào đúng ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau, Đoàn Triết đột nhiên nói anh ấy phải đến một nơi rất xa để mở công ty nhánh.
Tôi ở nhà đợi anh tăng ca đến tận khuya.
Ngái ngủ bò dậy từ ghế sofa, tôi vòng tay ôm lấy eo anh.
Đầy lưu luyến, tôi nũng nịu nói: "Chúng mình sắp phải yêu xa rồi."
Đoàn Triết không ôm lại tôi.
Anh chỉ ừ một tiếng trầm thấp: "Ừ."
Lúc đó, tôi vẫn chưa biết anh đang cố tình xa lánh mình.
Thế nên sau đó tôi vẫn ngốc nghếch gọi cho anh không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, gửi cho anh không biết bao nhiêu tin nhắn.
Cho đến tận khi tôi định chạy đi tìm anh, Đoàn Triết mới nói: "Đào Gia Nhạc, chúng ta chia tay đi."
Tôi chỉ im lặng một lúc ngắn.
Rồi cất tờ giấy chẩn đoán u/ng t/hư phổi vào lại ngăn kéo, ngoan ngoãn nói như trước kia: "Ừm, được thôi."