Vào ngày hóa thành hình người, mang theo cơ thể nóng hầm hập, tôi bò lên chiếc giường lớn của phản diện.
Sau khi phản diện tỉnh lại, nữ chính hắn cũng chẳng buồn theo đuổi, nam chính hắn cũng chẳng màng ki/ếm chuyện nữa.
Hắn xoa xoa cái bụng nhỏ của tôi, giọng âm u gọi điện thoại:
"Đồ vô dụng, có mỗi con ả tóc vàng cũng tìm không ra à?"
Tôi gi/ật nảy mình, chẳng dám ngửa bụng nữa, toan nhảy phốc từ trên đùi phản diện xuống.
Phản diện túm một phát, vớt gọn ôm tôi trở lại.
Ánh mắt hắn lướt qua chiếc bụng đang hơi nhô lên của tôi.
"Tiểu Quất, dạo này mày ăn nhiều quá rồi phải không?"