Thưa bà Tống Noãn, xin hỏi việc bà rời đi không một lời từ biệt suốt hai mươi năm qua, có phải vì bà vẫn còn oán h/ận người cha vốn là nhân viên c/ứu hộ, năm đó đã chí công vô tư mà c/ứu đứa trẻ nhà hàng xóm trước, rồi mới quay lại c/ứu bà sau cùng hay không?