Cho đến khi có người kinh ngạc nghi hoặc gọi một tiếng 'Tổng giám đốc Bùi', Bùi Tịch mới nhận ra sự thất thố của mình, vội vàng chạy về phía tôi, chỉ là trên mặt không còn vẻ đ/au lòng dành cho Thẩm Xuân D/ao lúc nãy nữa, mà chỉ còn lại sự qua loa và khách sáo.