Nước mắt Thẩm Ngữ Yên lập tức trào ra, cô nắm ch/ặt tay tôi, giọng r/un r/ẩy dữ dội: "Xin lỗi... là do tớ chiếm vị trí của cậu... cậu đừng trách tớ được không... phòng của cậu tớ đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, trước giờ vẫn luôn là tớ ở..."