Nhìn căn sân nhỏ nơi mình đang ở, tôi thầm nghĩ bản thân thật đáng thương, ba ngày trước chẳng hiểu sao lại xuyên không đến cái thời đại lạc hậu này, cũng chẳng biết bây giờ có phải là những năm sáu bảy mươi hay không.