Cái "nỗi khổ tâm" mà anh ta luôn tự hào, cái "chẳng đặng đừng" mà anh ta dùng để an ủi bản thân suốt ba năm qua, vào khoảnh khắc này đã bị l/ột trần không sót lại chút gì, chỉ còn trơ trọi sự ích kỷ đến trần trụi.