Nàng nhìn thấy tôi, cứ như thấy một kẻ hầu hạ riêng của mình, tiện tay ném một nhành hoa héo úa xuống đất, giọng điệu nhẹ nhàng ra lệnh cho tôi: "Tịch Nguyệt, ngươi ra ngoài thì tiện thể ghé Bát Trân Lâu m/ua cho ta một phần bánh quế hoa mang về nhé."