Thế là người ấy càng thêm ân cần, cứ liên tục gửi đồ vào viện của ta, hôm nay là một hộp trân châu phương Nam, ngày mai là một xấp gấm vân, ngày kia lại là một bát canh sâm hầm suốt bốn canh giờ, gửi đến mức khiến da đầu ta tê dại.