Nghe thấy lời cha mình, Hứa Hiểu Hiểu ngẩn người ra vài giây rồi òa khóc nức nở, nhưng ngay sau đó lại chỉ tay về phía ông mà cười lớn. Tiếng cười chói tai, từng câu từng chữ đều thấm đẫm lòng c/ăm h/ận.