Tạ Minh Xuyên chằm chằm nhìn xuống đất, đôi tay bám ch/ặt lấy khung cửa đến trắng bệch, hắn khẽ cười khan một tiếng: "Phải rồi, thế nên khi ta đang ngàn cân treo sợi tóc, thứ họ nghĩ đến cũng là c/ứu Hỏa Kỳ Lân, chứ không phải một đệ tử tầm thường nhan nhản ngoài kia."