Tôi là một người lưỡng tính có cơ thể cực kỳ nh.ạy cả.m.
Dựa vào việc mình từng có ơn với anh trai kế, tôi ép anh trở thành “th/uốc an ủi” của mình.
Cả người tôi đều được anh chăm sóc đến mức thỏa mãn.
Khi tôi cầm que thử th/ai hiện hai vạch trong tay,
lấy hết can đảm muốn x/á/c nhận mối qu/an h/ệ với anh—
trước mắt bỗng hiện ra một loạt “bình luận bay”:
「Tên pháo hôi thụ này sao còn chưa biến mất vậy, dựa vào ơn nghĩa để ép buộc người khác đúng là gh/ê t/ởm.」
「Không sao đâu, hắn sắp lấy chuyện mang th/ai ra đòi danh phận rồi.」
「Công dù miễn cưỡng vì đứa trẻ mà ở bên hắn, trong lòng cũng chỉ yêu mỗi thụ chính mà thôi.」
「Pháo hôi thụ yêu mà không được, chuyện x/ấu gì cũng dám làm.」
「Cuối cùng sẽ ch*t thảm không gì bằng.」
Tôi ch*t lặng, đứng sững tại chỗ.