Tôi và Trần Thư Vũ là đối thủ truyền kiếp từ thuở nhỏ, cùng lớn lên trong một con hẻm, là những người bạn cùng khổ sống qua ngày.
Sau kỳ thi đại học, chúng tôi mỗi người mỗi ngả. Khi gặp lại, hắn đã phát đạt, ăn mặc bảnh bao, ra dáng người thành công.
Trần Thư Vũ đ/á/nh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, rồi cười lạnh: "Xem ra cậu cũng chẳng khá giả hơn là bao."
Nhưng trong đêm ẩm ướt đó, chính anh ấy lại ôm ch/ặt lấy tôi, thầm thì: "Chu Gia Từ, đừng bỏ rơi tôi nữa."