Tôi — một kẻ mang thân phận beta — bỗng nhiên ngửi thấy mùi pheromone của người bạn cùng phòng lạnh lùng, một alpha chính hiệu.
Tệ hơn nữa là, tôi dần sinh ra sự lệ thuộc vào mùi pheromone ấy.
Mỗi khi cậu ta không có mặt trong ký túc xá, lòng tôi ngứa ngáy khó chịu đến phát đi/ên, đành lén lấy quần áo của cậu ra để hít hà, chỉ mong xoa dịu cảm giác trống trải kia.
Sự phụ thuộc ngày một nghiêm trọng, cuối cùng tôi chỉ có thể vòng vo nhắc nhở:
“Ở trong ký túc xá… cậu có thể thu lại pheromone của mình được không?”
Ánh mắt người bạn cùng phòng tối sầm lại.
“Cậu… ngửi được sao?”
Tôi gật đầu.
Cậu ta chậm rãi tiến sát, giọng nói trầm thấp đầy áp lực:
“Vậy thì… cậu có thể bị đ/á/nh dấu sao?”